Chạy bộ là một hoạt động tôi làm liên tục trong suốt gần 9 năm trời. Từ cái thời 85kg ở những năm 2017, chạy bộ đã giúp tôi giảm xuống còn mức 64 kg trong suốt những năm vừa rồi và việc duy trì nó là cách để giữ cân nặng. Ngoài ra, đây cũng là giải pháp giúp tôi luôn giữ tinh thần tích cực, lạc quan để làm việc, làm điều mình thích trong suốt những năm vừa qua.
Và rồi đầu năm, đúng ngay ngày 1/1/2026, đang chạy bộ ngon lành thì cơ nối gân và sau đó là 3 tuần liên tục tôi phải nghỉ ngơi để chân lành hẳn. Đó là một khoảng thời gian thật sự dài vì tạng dễ tăng cân, cũng như ám ảnh với thời 85kg, luôn mang lại trong tôi một nỗi sợ rằng chỉ cần ngừng chạy bộ, có thể tôi sẽ không chạy lại, bỏ chạy luôn và tăng cân trở lại. Nhưng ba tuần dài cũng mang lại những suy nghĩ khá hay ho về vấn đề chạy bộ: tôi từng nghĩ chạy bộ giữ mọi thứ ổn định, nhưng khi nó tạm thời mất đi, kèm theo đó là nỗi sợ mất chính mình, tôi nhận ra rằng thứ giữ tôi ổn định không phải là chạy bộ, mà là con người tôi sau 9 năm kiên trì với việc chạy bộ
Việc phục hồi chấn thương: dục tốc bất đạt
Thật sự, những ngày đầu chấn thương thật sự ám ảnh, nó đau tới mức khiến việc đi lại rất khó khăn. Tôi dừng hẳn 1 tuần, nạp thuốc giảm đau và khi thấy đầu gối có vẻ bớt đau, tôi thử đi bộ nhẹ lại và cơn đau lại tái phát. Ngay lập tức tôi đành phải dừng lại. Và sau đó là khoảng thời gian dừng chạy lâu nhất.
Và tình trạng đó buộc tôi phải thật sự đi khám để tìm giải pháp và may mắn là chấn thương của chỉ dừng lại ở mức quá tải chứ chưa cần phải phẫu thuật gì. Hai tuần tiếp theo là giai đoạn nghỉ ngơi thật sự, không thể dục, đi bộ, di chuyển nhẹ nhàng
Và tôi chợt nhận ra rằng chấn thương là lúc mình phải thật sự kiên nhẫn để cơ thể lành hẳn thay vì cứ thử và làm mọi thứ trở nên nặng hơn. Chỉ khi đó tôi mới có thể an tâm mà tiếp tục duy trì sự kỉ luật. Chấn thương khiến tôi nhận ra một điều đơn giản: khi thứ giúp mình duy trì một thói quen tạm thời biến mất, thứ còn lại chính là con người mà mình đã trở thành sau nhiều năm duy trì thói quen đó.
Kiểm soát nỗi sợ của bản thân mình
Nỗi sợ lớn nhất của tôi có lẽ là cân nặng và việc mình không chạy nữa. Và trong suốt 3 tuần đó, tôi liên tục trấn an bản thân và khi thấy đã thoải mái hơn, tôi sẽ bắt đầu chạy lại và không dục tốc bất đạt. Tôi sẽ chạy rất chậm ở pace vừa phải, rồi tăng dần cường độ và tới thời điểm này, để an tâm, chứ sẽ không ép buộc bản thân.
Và từ đó tôi nhận ra rằng có lẽ khi sợ tôi cần hiểu được mình sợ gì và có một vài bước, nhỏ thôi để kiểm soát nó. Trong 3 tuần, đó là việc ăn uống vừa phải và sau đó là bắt đầu tập nhẹ lại để không bỏ bê việc thể dục. Và khi những bước nhỏ tạo đà tâm lý đủ ổn, thì việc mình tiếp tục duy trì thói quen đó là hệ quả tự nhiên mà thôi.
Cân nặng tăng nhưng vẫn kiểm soát được nhờ ăn uống
Trong 3 tuần, tôi có tăng cân, nhưng vẫn kiểm soát được nhờ ăn uống vừa phải. Có lẽ việc thể dục trong thời gian dài giúp cơ thể mình duy trì sự cân bằng để không quá cân. Nhưng giờ thì phải chiến đấu để giảm thêm vài cân tăng trong 3 tuần rồi. Đó lại là một cuộc chiến khác đòi hỏi sự kiên trì nhẫn nại.
Và điều quan trọng nhất là: tôi không chạy ba tuần, nhưng tôi cũng không trở lại thành con người 85kg của năm 2017. Chạy bộ không còn là một việc tôi làm nữa, nó đã trở thành một phần của chính tôi.
3 tuần không thể dục cho mình thời gian làm việc khác
Thật ra, trong 3 tuần không thể dục, tôi có nhiều thời gian hơn mỗi buổi sáng sớm để đọc, học và viết. Chính vì thế giai đoạn 3 tuần không chạy tôi viết nhiều hơn, đọc nhiều hơn và quan trọng là dành thời gian làm nhiều thứ quan trọng vào buổi sáng.
Dĩ nhiên, nói như vậy không có nghĩa là tôi chấp nhận đánh đổi việc thể dục. Nó tốn thời gian nhưng là sự đầu tư lâu dài về sức khoẻ và tinh thần.
Trước đây, tôi nghĩ chạy bộ là thứ giữ tôi ở mức 64kg. Nhưng sau 3 tuần không chạy, tôi nhận ra điều ngược lại: chính con người mà tôi đã trở thành sau 9 năm chạy bộ mới là thứ giữ tôi ở mức 64kg.
Chạy bộ không còn là thứ tôi làm để trở thành một người kỷ luật.
Nó là thứ tôi làm vì tôi đã là một người như vậy rồi.