Cũng lâu rồi mới viết lại ở đây. Thật ra thì năm rồi bận quá, mục tiêu thì có nhưng rồi lại cứ bị cuốn đi bởi những việc có độ ưu tiên hơn. Thôi thì viết dần dần lại ở đây như một cách để chia sẻ suy nghĩ về những khía cạnh khác của cuộc sống.
Năm rồi có nhiều sự cố xảy ra, chủ yếu liên quan đến công việc và phần lớn vì yếu tố ngoại cảnh. Chi tiết thì khó có thể kể hết. Tuy nhiên, sự cố mà, đằng nào nó cũng sẽ để lại những căng thẳng nhất định về cách nhìn nhận, kèm theo đó là những áp lực đi kèm: dạng như, không biết liệu cách làm đó đúng không, hậu quả sẽ như thế nào, có tác động đến những gì đang diễn ra ở hiện tại không, v.v.
Tuy nhiên, một điều mình nhận ra là giữa những lúc cảm xúc đang căng thẳng như thế, thì có lẽ những mỏ neo vẫn sẽ là nơi mà mỗi cá nhân có thể nương vào để cân bằng lại từ đó nhìn nhận mọi thứ rõ ràng và sáng tỏ hơn.
Với bản thân tôi, việc xác định rõ rằng những việc mình thích như ngồi làm data, đắm chìm trong một bài hát và thậm chí đi chơi với gia đình là những cách khiến bản thân bắt đầu cân bằng trở lại.

Thật ra cốt lõi của post này là cái lúc tôi bắt đầu cố gắng gạt bỏ cái nỗi lo qua một bên, ngồi xuống và bắt đầu chậm rãi đi những bước nhỏ của cái công việc tối ưu dữ liệu hay làm, bao gồm việc làm đẹp dữ liệu và viết những dòng lệnh để xử lý tự động mớ dữ liệu đó. Những bước đi nhỏ đó là nền tảng để tôi bắt đầu chìm dần vào không gian mà nó tạo ra. Khi đó, não bộ bản thân mình có lẽ đã tạo ra sự tập trung cần thiết, một mối bận tâm khác thay vì những nỗi lo đó. Để rồi khi ngừng công việc, bản thân cũng dã có thể tỉnh táo nhìn nhận mọi thứ để có những sắp xếp và hành động phù hợp.
Thật ra, việc này nó đòi hỏi bạn can đảm đi những bước đầu tiên, ngồi xuống, làm những thứ bạn tin nó là mỏ neo để bản thân mình bình tâm khi đang gặp vấn đề.
Và thật ra một góc nhìn khác mà tôi nhận ra được, đó là công việc ở thế hệ hiện tại, có thể sẽ ổn hơn thế hệ cha ông khi thu nhập tốt hơn. Tuy nhiên, cái giá đánh đổi đó là não của chúng ta sẽ không bao giờ hoàn toàn tách biệt được cuộc sống công việc và sau công việc. Tắt màn hình, điện thoại, laptop đi không có nghĩa là bạn hoàn toàn ngắt khỏi công việc. Não bạn vẫn vương vấn vướng bận với những điều đó và đó chính là một trong những thư gây áp lực.
Và mình nghĩ, việc có một sở thích, một thứ bạn thích làm trong công việc kể cả hết giờ làm, hay gia đình, là giải pháp để bạn thoát khỏi công việc mà bình tâm nhìn nhận mọi thứ