Nói một cách đơn giản thì cả tôi cũng bị làn sóng khủng hoảng tác động rồi. Tôi nhận được tin vào ngày thứ 5 tuần rồi, và thật ra dù đã có chuẩn bị trước những options, vài action plan, điều duy nhất mà tôi không chuẩn bị đối mặt là cảm xúc của chính mình. Nói gì nói, như tôi có từng đề cập, cái cảm xúc của việc bị chối từ, dù may hay xui, dù muốn hay không muốn, nó sẽ rất tổn thương
Tôi cũng lao đao suốt mấy ngày, thật ra rồi thì cũng ổn, nhưng cái cảm giác sợ là những ngày làm việc cuối cùng, khi sẽ phải nói lời tạm biệt với một chỗ tôi gắn bó hơn 4 năm. Và trong suốt cái quá trình suy nghĩ đi qua cái tàu lượn siêu tốc của cảm xúc, tôi chợt thấy thời gian tôi còn ở công ty là hữu hạn, đồng nghĩa là, tôi cần có một vài hành động cần thiết để đảm bảo rằng cái thời gian còn lại này là một khoảng thời gian thật sự có giá trị và ý nghĩa.

Để rồi từ đó, tôi nhận ra cái ý nghĩa sâu sắc mà đặc tính của tài nguyên vô giá này mang lại
Trước tiên thì, mỗi ngày ai cũng chỉ được phát 86,400 giây để tiêu xài. Số ngày mỗi người có được là tuỳ thuộc vào rất nhiều yếu tố và chính điều này khiến chúng ta dễ có một ảo tưởng rằng: nếu không có hôm nay, chúng ta có ngày mai, không thì sẽ là một ngày “đợi chút” nào đó. Chính cái cảm giác không có một hạn định này sẽ dễ khiến chúng ta lầm tưởng rằng thời gian là vô tận, để rồi mỗi cá nhân sẽ không biết cách sử dụng nó một cách hiệu quả. Nhưng chỉ khi đến các nghĩa trang, nghiền ngẫm chút chúng ta mới thấy được rằng liệu cái ngày mai vô hạnh định này, có chắc chắn nó sẽ tới?
Hơn nữa, một điểm mà những năm gần đây tôi để ý, là khi thiết lập một cái deadline cùng các cột mốc cụ thể, với một khung thời gian ngắn phù hợp: 1 tháng – 2 tháng hay 3 tháng chẳng hạn, thay vì 1 năm hay 5 năm, tôi sẽ có khuynh hướng sử dụng thời gian một cách hiệu quả hơn thay vì để nó lãng trôi một cách vô thức. Việc có một deadline cụ thể cho một bài thi, một công việc sẽ tạo ra một áp lực nội tại đủ lớn đế nhắc nhở tôi cần hoàn thành nó, và nếu gắn thêm cây gậy và củ cà rốt, thì hiệu suất công việc sẽ được cải thiện lên rõ ràng.
Chuyến tàu lượn cảm xúc tuần rồi, cùng những suy nghĩ về việc tôi có thể làm, khiến tôi nhận ra được rằng chính khi bản thân biết rằng thời gian là hữu hạn, tôi sẽ trân quý nó hơn, sẽ định ra được các thứ tự ưu tiên rõ ràng, những mối quan hệ tôi cần duy trì, những bước tôi cần đi, một cách hiệu quả hơn rất nhiều.
Điều này, theo tôi, cũng khả dụng trong tất cả mọi mặt. Đơn cử trong một mối quan hệ, việc nhận ra rằng hạnh phúc là có thời hạn sử dụng nhất định, có thể là 1 năm, có thể là 3 năm, 5 năm, hơn là trăm năm sẽ khiến tôi hay bạn biết cách trân quý nó hơn, và tìm mọi cách nuôi dưỡng nó. Thay vì nhìn nhận rằng các mối quan hệ vẫn sẽ luôn ở đó với thời gian dài vô tận, nhưng khi không được nuôi dưỡng tử tế, thì dù có bao nhiêu thời gian, bạn hay tôi cũng khó mà có được một chuyến hành trình đầy ý nghĩa.
Chính cảm nghiệm này, là một trong những yếu tố rất quan trọng cho tôi động lực nhấc *ss lên để để đi đến với mục tiêu tạo ra những kỉ niệm, những giá trị ý nghĩa và tốt đẹp nhất, trong khoảng thời gian ngắn ít ỏi còn lại.