Đắk Nông yên bình

Đó là một buổi chiều lãng đãng lạnh, phóng tầm mắt nhìn về phía xa là những ngọn đồi trải dài thẳng tắp, xanh mơn mởn. Trên cái nền xanh mướt ấy là một làn khói trắng, xa hơn nữa là những ngọn đồi với màn mây phủ trắng xoá, nhẹ nhàng trôi dưới màn trời xám nhàn nhạt, kết hợp với một vài nét xanh nhẹ chấm phá lên nó.

Đó là ngày thứ hai tôi ở Đắk Nông, vào thời điểm đang ngồi viết, tôi và gia đình đang đợi quầy nướng Barbecue của anh chị chủ homestay nổi lửa. Thời tiết lạnh vừa đủ, nhẹ nhàng khiến bạn cảm thấy thật sự thích không khí ở đây, trong lành và rất gần với thiên nhiên. Vào mùa thời tiết lạnh như thế này, mỗi cuối tuần được đánh xe về đây, ngồi ngắm mây trời, lôi cái máy ra làm việc chút, đọc ít sách, nhâm nhi tách cafe, rồi lại đánh xe đi vòng vòng ra hồ, ra vài khu dân cư, vài vườn cây trái, vậy có khi lại vui.

Chúng tôi quyết định đi Đắk Nông cũng bất chợt lắm, lâu rồi chưa đi chơi, tôi lại muốn được lái xe nên cân đo hồi thì Đắk Nông phù hợp nhất. Đà Lạt xa quá, lại đông, thời gian không cho phép nên thôi lần này đi Đắk Nông trải nghiệm cho biết.

Nhà tôi đánh xe từ SG xuống Đồng Xoài trước, nghỉ ngơi một đêm rồi hôm sau thư thả từ Đồng Xoài mon men tìm đường về Đắk Nông. Đường đi chỉ trừ một vài chỗ sửa chữa, ổ voi ổ gà lớn, còn lại phần lớn là khá đẹp. Chúng tôi ghé ăn trưa tại trạm dừng chân Phúc Lộc Thọ – Bù đăng đâu đó tầm 1 tiếng chạy xe, rồi bon bon tới homestay. Đường đi đèo dốc khá nhiều, nhưng được cái, tà tà đi thì tầm 2 tiếng hơn chút rồi cũng tới.

Chúng tôi tới StarHill retreat homestay, đường vào đây đang sửa nên khó đi vì đất cát nhiều, tôi vừa lái vừa lo không biết trải nghiệm sẽ thế nào nhưng khi đặt chân xuống nơi này, phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh thì thật sự cảnh đẹp quá: cây xanh phủ bóng, hai hàng cây dọc lối đi xuống dưới đồi. May mắn sao nhà tôi được sắp xếp vào một căn phòng bự hơn căn ban đầu một chút và đặc biệt là nó có góc nhìn toàn cảnh hơn những căn khác. Từ cửa nhìn ra bạn sẽ thấy những ngọn đồi trải dài với tầng tầng lớp lớp các cây được trồng một cách trật tự, gọn gàng. Xa hơn là những ngọn đồi với áng mây trôi lững lờ, cảm tưởng như khi với tay ra bạn có thể dễ dàng chạm vào những đám mây đó, trên nền trời xám xám điểm một chút áng xanh. Thời tiết ở đây mát, không quá lạnh và quan trọng, nó khiến tôi có cảm giác như mình đang trở lại Châu Âu cái mùa thu man mát, với những cung đường và những ngôi nhà ngoại ô được bao quanh bởi những khu vườn đầy cây cối, tiếng chim hót, chỉ khác là ở đây cây xanh hơn áng lá vàng đỏ rụng cuối thu tại Pháp.

Căn phòng chúng tôi ở nói riêng, và căn homestay nói chung được thiết kế theo tôi đánh giá là có một chất riêng: kết hợp giữa kiểu nhà gỗ, những chiếc bàn nhỏ, những chiếc ghế cắm trại và cách bài trí gọn gàng. Gặp anh chủ thì có cảm giác ảnh có khiếu thẩm mỹ sắp xếp, kết hợp với cây cối, không gian núi đồi, gió mây mang lại cho bạn một cảm giác tiên cảnh. Bạn trước tiên sẽ muốn đi vòng vòng nhìn cây cối một chút, rồi sau đó sẽ là ngồi trước căn phòng, nhâm nhi tách trà hoặc ly nước, đọc quyển sách, và lại ngẩng mặt lên phóng tầm mắt, nhìn cảnh thiên nhiên tráng mây ấy. Đó là một cảm giác rất tuyệt vời mà hầu hết trừ những lúc phải chạy xe, đi chơi, tôi luôn dành thời gian cảm nhận. Tôi nói vui rằng được ở đây 1 mình, đọc sách, viết lách chút, thì chắc không còn gì hạnh phúc bằng.

Cái tiết trời lãng đãng ấy, uống miếng nước, nhâm nhi miếng bánh và đọc sách thì không còn gì bằng

Hai ngày ở Đắk Nông, chúng tôi đi không nhiều, chủ yếu đi vào ngày thứ hai khi ghé thăm Top View Homestay để ngắm nhìn cảnh núi đồi sông hồ từ trên cao. Cảnh vẫn đẹp, nhưng chỗ này thì tôi thấy nó công nghiệp hơn chứ không mang lại một cảm giác tiên cảnh, thích thú như chỗ chúng tôi ở. Một kỉ niệm vui ở đây là tôi với con bé con lần đầu chơi gắp thú mà thành công, hên thật. Chứ trước đó chơi 10 lần thì thua hết 10. Từ Top View, chúng tôi đi tham quan Bến Thuyền Tà Đùng, leo lên thuyền đi tham quan một vòng hồ, sau đó dừng chân giữa hồ để dùng bữa trưa. Thế thôi, rồi lại đánh xe về lại homestay, lại là ngồi trước phòng, uống ly nước, ăn miếng bánh, đọc sách và nhìn ngắm trời mây tiên cảnh. Nó chill lắm.

Cảnh sắc Tà Đùng nhìn từ trên cao

Lúc viết tiếp này thì mới vừa Barbecue xong, anh chị chủ chuẩn bị đồ ăn: món heo và gà và ít rau rừng. Trời lạnh, lâu lâu có một ít mưa lất phất nhẹ nhàng, nhưng ngồi kế bếp than nướng thịt, làn khói bay lên nức mùi thịt nướng, cùng ly rượu nhẹ, ly Strongbow. Cảnh đẹp, cùng với rượu ấm, Strongbow ngon, thịt mềm thì có lạnh thế nào thì đó cũng là một bữa barbecue đầy chất lượng giữa không gian tĩnh mịch được thắp sáng bởi ánh đèn vàng đầy lãng mạng.

Chuyến đi ngắn thôi, có 2 ngày, tôi lại đánh xe về Đồng Xoài, rồi Sài Gòn. Nhưng tôi vẫn nghĩ sẽ có dịp nào đó mình quay lại vùng đất này, tại homestay này. Và thật ra, Đắk Nông – StarHill retreat sẽ lại trở thành một trong điểm nhấn nổi bật trong những trải nghiệm mà tôi có được năm nay.

Leave a comment