Vô đề 1

Hôm qua, trong buổi họp cuối tuần có một bạn đồng nghiệp thuyết trình về cái mong muốn đôi lúc được ở một mình với đặc thù công việc và cuộc sống bận rộn hiện nay và bạn chia sẻ các gợi ý, các hoạt động có thể làm một mình. Đó là một bài thuyết trình ngắn, đơn giản nhưng cũng thu hút được quan điểm của các anh chị trong team.

Thật ra, trong bài thuyết trình đó, cơ bản tôi ngồi nghe là chính chứ cũng không lên tiếng, phần vì mọi người cũng chia sẻ khá rồi, phần vì bản thân lại tự chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn của bản thân mà tôi muốn viết lại vài dòng ở đây.

Về cơ bản, cuộc sống công việc hiện tại của tôi hay bạn là bận, bận sấp mặt từ sáng tới tối với task – email – cuộc họp trao đổi với đồng nghiệp, với khách, xử lý các vấn đề phát sinh với team từ con người đến kĩ thuật, xử lý các yêu cầu của khách từ hợp lý đến mức vô lý. Với đặc thù như thế, bạn buộc phải giao tiếp, phải expose (tôi không biết nên diễn tả từ này thế nào) bản thân bạn với tất cả những người liên quan. Với tôi, việc expose bản thân, việc đối mặt với đủ loại cảm xúc, chiều thông tin, nhóm tính cách như vậy nó hút cạn năng lược của tôi và dần khiến tôi nhận ra từ vài năm gần đay rằng: tôi muốn được ở một mình nhiều hơn.

Ở một mình ở đây không hoàn toàn là tách biệt với tất cả mọi người, vì điều đó có thể dẫn bạn đến với những chứng bệnh nguy hiểm về mặt tâm lý. Chỉ đơn giản đó là cho phép bạn có thời gian của riêng mình, và không bị bất kì ai làm phiền. Tôi còn trẻ, nhưng ở độ tuổi này, tôi dần trân quý những khoảng thời gian tôi được ở riêng để sạc lại năng lượng, để đọc, để làm việc mình thích như viết lách, ngồi chỉnh ảnh – thiết kế một chút. Kiểu vậy. Hơn nữa, ở một mình như vậy, tôi chỉ buộc mình phải đáp ứng kì vọng của chính bản thân mình, thay vì phải tìm cách đáp ứng nguyện vọng của người khác hoặc cảm thấy không thoải mái khi những tiêu chuẩn, kì vọng của mình không được đáp ứng. Nói vui vẻ một chút thì tôi còn muốn được một lần đi leo núi, trekking một mình nhưng chắc hoạt động đó nguy hiểm.

Cá nhân tôi thật sự trân quý không thời gian một mình để làm điều mình thích, để không phải đối mặt quá nhiều với những điều phiền não khác. Credit: anh Bing, trợ lý cá nhân

Điều này nó lại đưa tôi đến những miền kí ức xưa khi thời còn đi học, ngay cả khi đại học, tôi cũng thích được ở một mình để làm bài tập, để tìm tòi các bài toán khó hay làm các công việc liên quan đến câu lạc bộ. Tôi cũng đã từng nghi ngờ khuynh hướng đó của mình bởi lẽ tôi từng nghĩ đó là một loại bệnh và cố gắng để giao tiếp nhiều nhất có thể. Cũng đã có lần tôi hỏi một người anh: “Em chỉ thích làm việc một mình, và điều đó khiến em cảm thấy vai trò hiện tại không được đảm bảo khi em nghĩ mình phải ở dó với mọi người, làm với mọi người”. Tôi từng cố gắng ép bản thân hướng ngoại: đi các hội thảo, các sự kiện networking, làm quen với thật nhiều người với số điện thoại, cart visite của họ. Nhưng về sau, tôi bỏ dần vì thấy những việc đó khiến tôi mệt và rồi những cho tới những năm gần đây tôi dần nhận ra một phần trong mình chỉ muốn hướng vào bên trong (tôi không dám nói mình hướng nội vì không chắc điều đó nó đúng).

Cuối bài thuyết trình đó, bạn có nói dành thời gian cho mình thật sự vui. Tôi lại nghĩ về sự an yên, nhưng làm sao để có được nó thì tôi chưa tìm ra được câu trả lời. Tôi chỉ nghĩ khi bản thân được ở một mình, được đối mặt với chính mình không màng tới những luồng cảm xúc hay sự phán xét khác, và khi đó bản thân thoải mái và không còn những luồng tư duy nặng nề, chắc đó có thể được coi là một khía cạnh của sự an yên.

Tôi kết thúc bài viết này của mình với cái quote này, tôi từng thấy nó, note lại và rất thích

Being alone for a while is dangerous. It’s addicting. Once you see how peaceful it is, you don’t want to deal with people anymore

Tom Hardy

Ừa thì nó rất peaceful, nhưng không deal với con ngươi thì có vẻ khó ở thời điểm này, nhưng biết đâu đó lại là một mục tiêu đáng để hướng tới: I can do whatever the f* I want!!

Leave a comment